Bài viết từ Roberta Neault
Đôi khi, tư vấn viên, chuyên viên hướng nghiệp, nhà giáo dục và các chuyên viên nhân sự được nghe những câu chuyện chưa từng được kể trước đây. Chúng ta có kỹ năng tạo ra một môi trường an toàn, thoải mái và xây dựng được sự tin tưởng. Từ đó, mọi người đã tiết lộ cho chúng ta về trải nghiệm bị lạm dụng, bắt nạt, phân biệt đối xử và các hình thức bất công khác. Những câu chuyện như vậy chạm đến tâm hồn của mỗi chúng ta. Do đó, chúng ta có thể vô cùng đau buồn, sợ hãi hoặc cảm thấy phẫn nộ với những gì chúng ta nghe thấy. Chúng ta khao khát ủng hộ – biến những điều sai trái trở nên đúng đắn.
Duy trì tính bảo mật
Tuy nhiên, khó khăn nằm ở việc xác định những gì chúng ta có thể làm về mặt đạo đức trước những thông tin rắc rối mà thân chủ chia sẻ. Quy tắc Đạo đức của Hiệp hội Phát triển Nghề nghiệp Quốc gia (NCDA 2007) kêu gọi sự ủng hộ từ chúng ta (Tiêu chuẩn A.6.a): “Ở thời điểm phù hợp, các chuyên viên hướng nghiệp ủng hộ ở cấp độ cá nhân, nhóm, tổ chức và xã hội để xem xét các rào cản và trở ngại tiềm ẩn gây cản trở việc tiếp cận và/hoặc sự tăng trưởng và phát triển của thân chủ.” Mặt khác, nền tảng của Quy tắc là tôn trọng tính bảo mật (B.1.c): “Các chuyên viên hướng nghiệp không chia sẻ thông tin bí mật mà không có sự đồng ý của thân chủ hoặc không đưa ra được lý do hợp pháp hoặc hợp đạo lý.” Tiêu chuẩn A.6.b hướng dẫn các chuyên viên hướng nghiệp “nên được thân chủ đồng ý trước khi thay mặt thân chủ nỗ lực tham gia vào các việc ủng hộ để cải thiện dịch vụ cung cấp và để hướng tới việc loại bỏ các rào cản hoặc trở ngại mang tính hệ thống cản trở sự tiếp cận, tăng trưởng và phát triển của thân chủ.”
Do đó, rõ ràng là làm việc trực tiếp với thân chủ (với sự đồng ý của thân chủ đó) để ủng hộ những thay đổi và giúp cải thiện tình hình riêng của họ là một cách làm đúng đắn. Điều này phù hợp với tinh thần của Bộ Quy tắc: “Các chuyên viên hướng nghiệp khuyến khích sự tăng trưởng và phát triển của thân chủ theo những hướng thúc đẩy sự quan tâm và phúc lợi của thân chủ, cũng như khuyến khích việc hình thành các mối quan hệ lành mạnh” (Lời giới thiệu).
Tuy nhiên, đôi khi nó lại là một kiểu bất công khiến chúng ta khó chịu. Sau nhiều năm kinh nghiệm làm việc với thân chủ, những câu chuyện chúng ta nghe được có tác động tích lũy – lúc đầu câu chuyện giống như một vấn đề cá nhân, sau đó được tiết lộ với nguồn gốc sâu và rộng hơn nhiều. Về mặt đạo đức, chúng ta phải ủng hộ ra sao khi chúng ta không tiếp cận được với những người kể chuyện để nhận được sự đồng ý của họ?
Có lẽ nguyên tắc cho việc ủng hộ có thể được rút ra từ đạo đức nghiên cứu? Khi bắt tay vào một dự án nghiên cứu có chủ đích, cần có các nguyên tắc đạo đức rõ ràng để mời người tham gia, nhận được sự đồng ý của họ và duy trì tính bảo mật (Phần B.7 và H). Điều này tương tự như việc nhận được sự đồng ý đối với việc ủng hộ trực tiếp từ thân chủ. Tuy nhiên, Bộ quy tắc cũng đưa ra hướng dẫn về “việc sử dụng dữ liệu thu được từ các mối quan hệ chuyên nghiệp cho các mục đích đào tạo, nghiên cứu hoặc xuất bản”, cụ thể là dữ liệu đó “được giới hạn trong nội dung được giữ kín để đảm bảo tính ẩn danh của các cá nhân liên quan” (B.7 .d).
Có lẽ, sự ủng hộ nên được xem xét như việc đào tạo? Sẽ khó đạt được công bằng xã hội nếu không giáo dục mọi người biết chịu trách nhiệm cho những bất công – cho dù họ có là những kẻ ngược đãi trong gia đình, những kẻ bắt nạt ở trường học và nơi làm việc, những người hoạch định chính sách, những nhà tài trợ, hay những công dân bình thường không nhận thức được sự bất công trong cộng đồng của họ. Nhiều chương trình đào tạo chuyên nghiệp sử dụng cách tiếp cận nghiên cứu ca thực tế. Các tình huống thực tế cũng có thể là công cụ hữu hiệu cho sự ủng hộ. Tuy nhiên, một khi chúng ta bắt đầu công khai sử dụng những tình huống này, việc đảm bảo danh tính cá nhân sẽ khó khăn hơn. Một thân chủ cũ có thể nhận ra câu chuyện của họ trên một trang web hoặc trong một bài báo được xuất bản bằng cách kết nối tên tác giả và cuộc trò chuyện được giữ bảo mật trước đó. Tệ hơn nữa, kẻ bạo hành thân chủ có thể nhận ra tên tác giả là một chuyên viên hướng nghiệp ở địa phương, phát hiện những yếu tố quen thuộc trong câu chuyện và đổ lỗi cho thân chủ vì đã tiết lộ những chi tiết riêng tư về mối quan hệ của họ.
Khi chia sẻ các ví dụ là ca thực tế, việc đảm bảo tính bảo mật và tuân thủ tinh thần của bộ quy tắc rõ ràng là một thách thức để “thúc đẩy phúc lợi của các cá nhân được cung cấp dịch vụ” (A.1.a). Các ca tổng hợp có thể giúp đạt được điều này, đặc biệt nếu các tình huống được quy cho một nhóm chuyên viên đa dạng, hơn là việc hành nghề của một cá nhân.
Kêu gọi sự ủng hộ
Các chuyên viên hướng nghiệp được kêu gọi để “thúc đẩy sự thay đổi ở cấp độ cá nhân, nhóm, tổ chức và xã hội nhằm cải thiện chất lượng cuộc sống cho các cá nhân, nhóm và loại bỏ các rào cản tiềm ẩn trong việc cung cấp hoặc tiếp cận các dịch vụ phù hợp được cung cấp” (Giới thiệu, Phần C). Quy tắc đưa ra các tiêu chuẩn cho việc tư vấn: “Thông tin thu được trong mối quan hệ tư vấn chỉ được thảo luận cho các mục đích chuyên môn với những người trực tiếp liên quan đến ca đó. Các báo cáo bằng văn bản và bằng lời nói chỉ trình bày dữ liệu phù hợp cho mục đích tư vấn”, mọi nỗ lực đều được thực hiện để bảo vệ danh tính thân chủ và để tránh xâm phạm quá mức quyền riêng tư ” (B.8.b), và ” khi tham khảo ý kiến của đồng nghiệp, các chuyên viên hướng nghiệp “chỉ tiết lộ thông tin trong phạm vi cần thiết để đạt được mục đích của việc tư vấn” (B.8.c).
Do đó, có vẻ như sự ủng hộ có thể được kiểm soát về mặt đạo đức – chúng ta có quyền và trách nhiệm chia sẻ nội dung câu chuyện của thân chủ miễn là chúng ta (a) được sự đồng ý của họ hoặc (b) đảm bảo việc bảo vệ danh tính của từng thân chủ và chỉ chia sẻ giới hạn những thông tin cần thiết nhằm sử dụng ca đó để tạo ra sự thay đổi.
Hiển nhiên, mối quan tâm đối với sự an yên của thân chủ (quá khứ, hiện tại và tương lai) phải luôn được xem trọng hơn những mối quan tâm của riêng chúng ta. Tuy nhiên, một lợi ích bổ sung cho việc ủng hộ có liên quan đến trách nhiệm tự chăm sóc chính mình của chúng ta. Việc chuyển hoá sự phẫn nộ của chúng ta thành việc lãnh đạo sự thay đổi có thể thúc đẩy “sự an yên về cảm xúc, thể chất, tâm thần và tinh thần để đáp ứng tốt nhất các trách nhiệm nghề nghiệp [của chúng ta]” (Phần C, Giới thiệu). Việc lờ đi những phản hồi cảm xúc của bản thân trước những câu chuyện của thân chủ có thể dẫn đến việc kiệt sức. Việc sử dụng những phản ứng để tiếp thêm năng lượng cho các nỗ lực ủng hộ được xem là một cách thức giải tỏa lành mạnh và có thể làm cho thể giới trở nên tốt đẹp hơn.
Tham khảo
Hiệp hội phát triển nghề nghiệp quốc gia. (2007) Quy tắc đạo đức. Truy cập từ www.ncda.org (nhấn chọn Hướng dẫn)
— Thông tin tác giả
Tiến sỹ Roberta Neault là nhà tham vấn giáo dục tại Đại học Yorkville (www.yorkvilleu.ca), biên tập viên của Journal of Employment Counseling (tạm dịch: Tạp chí Tư vấn Việc làm), và là người vận động tích cực cho những thay đổi chính sách tác động đến chuyên viên hướng nghiệp và thân chủ của họ. Có thể liên hệ với bà tại: Roberta@lifestrategies.ca.
Người dịch: Mai Trần
Biên tập: Ph.Uyên
Nguồn bài viết: https://www.ncda.org/aws/NCDA/pt/sd/news_article/5480/_self/CC_layout_details/false
Photo by Alexander Grey on Unsplash


Bài viết liên quan: