Wedding Design – Decorator

1. Thông tin cơ bản

  • Tuổi: 33
  • Giới tính: Nữ
  • Số năm kinh nghiệm ở ngành nghề này: 9 năm
  • Trình độ học vấn và chuyên ngành: Tốt nghiệp chuyên ngành Thiết Kế Nội Thất
  • Số giờ làm hằng tuần: Trung bình khoảng 42 – 45 giờ/ tuần – tùy theo mức độ tiệc và thời vụ.
  • Loại hình & quy mô công ty: Mô hình tự doanh – 13 người (nhân sự chính thức và part-time)

2. Trách nhiệm chính của anh/chị ở công việc hiện tại là gì? Công việc này đem lại giá trị gì cho tổ chức, cho các bên liên quan?

Hiện tại, chị phụ trách toàn bộ mảng chuyên môn về décor cho một tiệc cưới. Công việc bắt đầu từ việc tư vấn ý tưởng cho cô dâu – chú rể, tiếp đến là thiết kế không gian trang trí, giám sát quá trình thi công và phối hợp làm việc với nhiều bên liên quan như wedding planner, nhà hàng, ekip âm thanh – ánh sáng, quay chụp…

Bên cạnh các công việc mang tính sáng tạo và quản lý, chị còn trực tiếp tham gia rất nhiều khâu thủ công và hậu cần. Chị tự tay làm đồ handmade, đi thu mua vật liệu, và đôi khi phải sơn, vẽ, dán, bôi, trét để hoàn thiện từng chi tiết trang trí. Tất cả nhằm đảm bảo không gian cưới được thực hiện đúng theo ý tưởng ban đầu và mang lại cảm xúc trọn vẹn cho ngày trọng đại của khách hàng.

Về giá trị công việc, chị không quá đặt nặng việc phải phân tích giá trị cho từng bên liên quan, mà tập trung hoàn thành tốt nhất phần việc của mình. Khi từng chi tiết décor được chăm chút kỹ lưỡng, giá trị tổng thể của buổi lễ cũng tự nhiên được nâng cao, bởi décor đóng vai trò quan trọng trong việc tạo nên không khí, cảm xúc và dấu ấn riêng cho mỗi đám cưới.

3. Anh/ chị bắt đầu vào nghề như thế nào? Vì sao anh/chị chọn con đường này?

Chị đến với nghề décor cưới không phải từ một lựa chọn được định sẵn, mà là kết quả của một hành trình rẽ hướng sau khi đã đi khá xa trên một con đường khác.

Ban đầu, chị được đào tạo chuyên ngành Thiết kế nội thất và thực sự rất yêu thích lĩnh vực này. Lý do chọn ngành của chị khá đơn giản: chị mong muốn một công việc năng động, được di chuyển, trải nghiệm nhiều, chứ không chỉ gắn chặt với máy tính cả ngày. Tuy nhiên, khi bước vào môi trường làm việc thực tế, mọi thứ lại khác xa hình dung ban đầu. Trong hai năm đầu đi làm, chị gần như vẽ máy liên tục, có những ngày làm việc tới 20 tiếng. Nhịp độ đó khiến chị vừa kiệt sức, vừa dần mất đi năng lượng và cảm hứng với nghề.

Đã có thời điểm chị nghĩ đến việc đi du học nên dành thời gian học và thi tiếng Anh. Dù kế hoạch này cuối cùng không thành, nhưng khoảng thời gian ấy lại trở thành một “món quà”, bởi khả năng tiếng Anh sau này đã hỗ trợ rất nhiều cho công việc hiện tại.

Khi quay lại guồng công việc, chị tự hỏi bản thân: “Mình có thể tiếp tục sống với nhịp làm việc này không?” Câu trả lời là không. Chị mong muốn quay về đúng tinh thần ban đầu khi chọn ngành: được di chuyển, được va chạm thực tế, được “bay nhảy” nhiều hơn. Trong một lần trò chuyện với bạn bè, chị nảy ra ý định chuyển sang lĩnh vực sự kiện và tình cờ thấy một đơn vị tổ chức tiệc cưới đang tuyển designer. Chị ứng tuyển và may mắn được nhận, phần lớn nhờ nền tảng thiết kế nội thất cùng những kỹ năng vẽ máy đã được rèn luyện trong suốt thời gian trước đó.

Vậy là chị chuyển nghề. Quyết định này chủ yếu xuất phát từ mong muốn cá nhân, bởi gia đình từ trước đến nay luôn tôn trọng và để chị tự lựa chọn con đường nghề nghiệp của mình. Và chính trong lĩnh vực décor cưới, chị nhận ra đây là công việc mình muốn gắn bó lâu dài: vừa có không gian sáng tạo, vừa có trải nghiệm thực tế, lại vừa nhìn thấy rõ thành quả lao động của bản thân.

Nếu được lựa chọn lại từ đầu, chị vẫn sẽ chọn con đường này. Bởi sau nhiều thử nghiệm, đây là công việc khiến chị cảm thấy phù hợp, có động lực và sẵn sàng theo đuổi càng lâu càng tốt.

4. Một ngày làm việc tiêu biểu của anh/chị như thế nào?

Một ngày làm việc của chị không có khung giờ cố định, và đó vừa là điểm thuận lợi, vừa là thách thức lớn của nghề.
Nhìn bên ngoài, công việc décor cưới có vẻ thoải mái về thời gian. Chị có thể chủ động sắp xếp lịch làm việc, linh hoạt cân đối giữa công việc và các hoạt động cá nhân như gia đình, bạn bè hay gặp gỡ đối tác. Những ngày không có tiệc, chị có thể làm việc theo nhịp riêng của mình. Tuy nhiên, sự linh hoạt này cũng đòi hỏi tính kỷ luật rất cao. Có những ngày chị làm việc liên tục từ sáng đến khuya, đặc biệt là vào mùa cao điểm hoặc những ngày có tiệc thì gần như bắt buộc phải chạy hết công suất. Ngược lại, cũng có lúc đang làm việc nhưng quá mệt hoặc buồn ngủ, chị tạm dừng để nghỉ, rồi tối quay lại làm tiếp đến 1–2 giờ sáng. Vì không bị ràng buộc bởi giờ hành chính, nên lịch làm việc có thể thay đổi theo năng lượng và tiến độ công việc từng ngày. Chính vì vậy, chị cho rằng để làm tốt nghề này lâu dài, kỹ năng quan trọng không chỉ là chuyên môn mà còn là khả năng tự quản lý thời gian và rèn luyện tính kỷ luật.

5. Anh/chị thích nhất những điều gì ở công việc của mình? Vì sao?

Khi được hỏi điều gì khiến chị yêu thích nhất công việc này, chị thừa nhận rằng rất khó để gọi tên chính xác. Chị không chọn nghề vì một lý do thật lớn hay một mục tiêu cụ thể nào từ đầu. Chỉ đơn giản là mỗi khi được làm công việc này, chị cảm thấy rất hạnh phúc và tràn đầy năng lượng.
Có những lúc chị làm việc liên tục từ sáng đến tối, quên cả ăn uống mà vẫn không thấy mệt. Không phải vì áp lực, mà vì cảm giác được cuốn vào công việc một cách tự nhiên. Với chị, niềm yêu thích ấy đến từ việc được hoạt động, được vui, được kết nối với con người, và đặc biệt là được góp mặt trong những khoảnh khắc rất riêng, rất ý nghĩa mà không phải ai cũng có cơ hội chứng kiến.
Chị cho rằng chính cảm giác mình có ích và đang sống trọn vẹn với công việc đã giữ chị ở lại với nghề cho đến hôm nay.

6. Anh/chị không thích nhất những điều gì? Vì sao?

Điều chị không thích nhất trong công việc này, theo cách nói rất thật và rất đời, chính là những giai đoạn… ế khách. Có những thời điểm chị biết rõ dịch vụ của mình làm tốt, tay nghề ổn, tâm với nghề cũng có, nhưng chỉ bản thân mình biết điều đó. Khi không có khách, áp lực không chỉ đến từ thu nhập, mà còn từ hàng loạt câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu: Làm sao để nhiều người biết đến mình hơn? Làm sao để họ tin tưởng giao cho mình một ngày quan trọng như lễ cưới? Những lúc như vậy, chị cảm thấy mình đang đi trong một lớp sương mù — chưa nhìn rõ con đường phía trước, chưa biết hướng rẽ nào là đúng, và đặc biệt là đang đi một mình.

Đó là cảm giác rất thật của người làm nghề dịch vụ sáng tạo: vừa phải tin vào giá trị bản thân, vừa phải học cách kiên nhẫn chờ thị trường và khách hàng nhận ra giá trị đó.

Dù vậy, chị vẫn chọn tiếp tục bước đi, bởi chị tin rằng khi mình làm nghề đủ lâu, đủ tử tế và đủ nghiêm túc, sương mù rồi cũng sẽ mỏng dần.

7. Những điều kiện cần có để hoàn thành tốt công việc này (kiến thức, kỹ năng, thái độ, v.v…)? Nếu em muốn thăng tiến trong công việc thì em nên trau dồi những gì ạ?

Theo chị, décor cưới là một nghề ai cũng có thể bước vào, nhưng không phải ai cũng đủ nền tảng để đi đường dài. Chị biết ơn quãng thời gian học Thiết kế nội thất, vì chính những kiến thức về thiết kế, mỹ thuật và cảm quan không gian đã giúp chị làm nghề với một tư duy sâu và khác biệt. Với chị, người trẻ dù chưa nhiều kinh nghiệm vẫn nên đầu tư học hỏi bài bản, bởi đó là thứ giúp mình tự tin đứng vững, chứ không chỉ “làm được việc”.

Tuy nhiên, hơn cả kỹ năng chuyên môn, chị tin rằng cách sống sẽ quyết định cách mình làm nghề. Nghề cưới là một lĩnh vực rất nhạy cảm, gắn liền với cảm xúc và những khoảnh khắc quan trọng của con người, vì vậy tam quan (thế giới quan-giá trị quan-nhân sinh quan)- cách nhìn đời, nhìn người và nhìn chính mình là điều không thể thiếu. Chị lựa chọn giữ cho mình những nguyên tắc sống giản dị: làm điều mình tin là đúng, không làm tổn thương người khác và cũng không để bản thân trở thành gánh nặng cho ai.
Sau cùng, chị tin rằng nếu làm nghề bằng sự thành thật và tận tâm, thì dù con đường có lúc mờ sương, bản thân mình vẫn sẽ đủ niềm tin để tiếp tục bước đi.

8. Những điều mà mọi người hay hiểu lầm về công việc này là gì? Tại sao họ lại hiểu sai như vậy?

Chị không dành quá nhiều thời gian để nghiên cứu thị trường một cách kỹ lưỡng, nhưng từ trải nghiệm làm nghề, chị cảm nhận rất rõ một thay đổi trong 1–2 năm gần đây: khách hàng có xu hướng đánh giá thấp giá trị của nghề décor cưới và việc bị ép giá xảy ra thường xuyên hơn. Theo chị, điều này không chỉ đến từ phía khách hàng mà một phần cũng xuất phát từ chính người trong nghề. Khi nhiều người sẵn sàng nhận việc với bất kỳ mức giá nào, thậm chí phá giá để có hợp đồng, vô tình tạo cho khách hàng cảm giác rằng làm nghề này “lời lắm”, chi phí bỏ ra không đáng kể. Trong khi thực tế, phía sau một không gian cưới đẹp là rất nhiều công sức, thời gian, nhân lực và chi phí không nhìn thấy được. Chị thẳng thắn chia sẻ một nguyên tắc rất thực tế: không thể có mọi thứ cùng lúc. Trong ngành này, cũng như nhiều lĩnh vực sáng tạo khác, ba yếu tố đẹp – rẻ – bền không thể đi cùng nhau. Riêng với décor cưới, kỳ vọng đẹp – rẻ – to lại càng là điều không thể. Với chị, làm nghề lâu dài là chấp nhận nói “không” với những yêu cầu không thực tế, để giữ giá trị cho công việc của mình và cho cả nghề.

9. Công việc này có giúp em tự nuôi mình khi mới ra trường không?

Theo đánh giá của chị, nghề décor cưới vẫn là một lĩnh vực có tiềm năng, nhu cầu thị trường vẫn còn và chưa hề biến mất. Tuy nhiên, với doanh nghiệp nhỏ như của chị, thực tế vận hành lại khá bấp bênh. Áp lực lớn nhất đến từ tình trạng cạnh tranh và ép giá, khiến thu nhập không phải lúc nào cũng ổn định.

Chị ví dụ thật nhé sẽ giống như có lúc được ăn nhà hàng, nhưng cũng có lúc chỉ gặm bánh mì để đi tiếp. Dù vậy, chị chọn chấp nhận những thăng trầm đó như một phần của con đường mình đã chọn. Bởi hơn tất cả, đây là công việc chị thực sự yêu thích, và chính tình yêu nghề ấy giúp chị đủ kiên nhẫn để tiếp tục theo đuổi, dù không phải lúc nào cũng dễ dàng.

10. Nhìn lại con đường phát triển sự nghiệp cũng như quá trình tìm việc của mình, anh/chị có lời khuyên nào cho em nếu em muốn theo nghề này?

Nhìn lại hành trình làm nghề của mình, chị muốn gửi đến các bạn trẻ một lời khuyên rất giản dị nhưng chân thành. Những ngày đầu mới vào nghề, chị từng gặp nhiều bạn florist bằng tuổi nhưng đã có tới 5–6 năm kinh nghiệm. Khi hỏi ra mới biết, các bạn ấy học xong cấp 3 là đi làm thợ cắm hoa ở chợ, học nghề từ thực tế và lớn lên cùng công việc. Có lúc chị cũng tự hỏi: “Giá như mình biết sớm hơn, có lẽ giờ đã đi xa hơn rồi.” Nhưng càng làm nghề lâu, chị càng nhận ra rằng mỗi người đang theo đuổi và tìm kiếm những giá trị khác nhau. Chị dành bốn năm đại học để tích lũy kiến thức, kỹ năng và tư duy nghề; trong khi đó, có người dành bốn năm “trường đời” để rèn tay nghề từ thực tế. Khi làm việc cùng nhau, mỗi người đảm nhận một phần việc phù hợp, ghép lại thành một kết quả trọn vẹn — không ai hơn, không ai kém.
Từ những trải nghiệm đó, chị rút ra điều quan trọng nhất: hãy xác định điều mình muốn theo đuổi, ít nhất là trong 10–15 năm tới. Không nhất thiết đó phải là công việc gắn bó cả đời, nhưng nên là một công việc khiến bạn mong chờ ngày mai để được tiếp tục làm, khiến bạn thức dậy với cảm giác háo hức. 

Với chị, giai đoạn từ 20 đến 30 tuổi không cần đặt nặng chuyện kiếm thật nhiều tiền, mà quan trọng hơn là được trải nghiệm, va chạm và tìm thấy niềm vui trong công việc. Chính những điều đó sẽ dần hình thành nhân sinh quan của mỗi người. Khi đã hiểu mình là ai và muốn sống như thế nào, những quyết định lớn cho chặng đường phía sau cũng sẽ trở nên rõ ràng hơn.
Chị cũng chia sẽ một điều tưởng chừng không liên quan đến nghề, vì nghề này vẫn cần chính là trải nghiệm thực tế, nhưng lại rất quan trọng: hãy đọc sách. Đọc bất cứ thể loại nào từ kiến thức tổng hợp, kiến thức xã hội, văn hóa, nghệ thuật đến những cuốn sách “không liên quan trực tiếp” đến công việc. Mỗi cuốn sách đều góp phần mở rộng não bộ, nuôi dưỡng cảm quan, tạo hứng thú và chiều sâu nội tâm, và biết đâu ở một giai đoạn nào đó, chính những kiến thức ấy sẽ quay lại hỗ trợ công việc và cuộc sống của mình theo cách không ngờ tới.

Chị rất thích một câu nói:
“Hầu hết mọi người chết ở tuổi 25 và được chôn ở tuổi 75.”
Vì vậy, nếu có thể, đừng để mình chết ở tuổi 25 — hãy sống, thử, làm và tìm ra điều khiến mình thật sự muốn bước tiếp mỗi ngày.